Những bài thơ tình hay nhất

Tuyển tập những bài thơ tình hay nhất, lãng mạn và ý nghĩa nhất, dành tặng cho những bạn yêu thích thơ. Mời các bạn cùng thưởng thức những áng thơ tình hay nhất mà bài viết tổng hợp và chia sẻ dưới đây nhé.

Dưới đây là tổng hợp những bài thơ tình hay nhất của các nhà thơ lớn Việt Nam, cùng với những bài thơ tình được chia sẻ nhiều trên mạng, các bạn hãy cùng thưởng thức.

TÔI YÊU EM – PUSKIN

Tôi yêu em đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai

Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa

Hay hồn em phải gợn sóng u hoài

 

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng

Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen

Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm

Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em

TÔI YÊU EM – PUSKIN

ANH ĐÃ GIẾT EM – XUÂN DIỆU

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật

Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất

Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?

Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.

Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt

Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,

Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ

Nhớ trời đất em cho anh mở

Nhớ

Muôn thưở thần tiên

Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng

Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt

Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác

Ta: hai người xa lạ – phải đâu ta !

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Anh vẫn ước được em tha thứ

Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu

Thê” mà tại sao ta vẫn xa nhau ?

Tại em cố chấp

Tại anh đã mất

Con đường đi tới trái tim em

Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến

Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?

 

YÊU – XUÂN DIỆU

Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

 

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu, là chết trong lòng một ít.

 

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu.

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

YÊU – XUÂN DIỆU

BIỂN – XUÂN DIỆU

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê …

Bờ đẹp đẽ cát vàng

Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng …

 

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

 

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt …

 

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

 

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết,

 

Để những khi bọt tung trắng xóa

Và gió về bay tỏa nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi !

 

SÓNG – XUÂN QUỲNH

Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sóng không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể

 

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ

 

Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?

 

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau

 

Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức

 

Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương

 

Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

 

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

 

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

SÓNG – XUÂN QUỲNH

HÔN CÁI NHÌN – XUÂN DIỆU

Không phải anh hôn nơi mắt

Anh hôn cái nhìn của em

Mắt em một vừng yêu mến

Thắt anh trong lưới êm đềm

Anh nhớ mãi một bến xe

Đến đó hai ta từ biệt

Em yên lặng. – Anh lắng nghe

Mắt em nghìn vạn tơ se

 

Từ hôm ấy đôi mắt em

Là ảnh cuối cùng anh giữ

Đi xa anh cứ nhớ hoài

Một trời mắt em tình tự

 

Xin em cho phép anh hôn

Cái nhìn em, gương tâm hồn

Cái nhìn em trong không gian

Trong hồn anh giữa chứa chan ….

 

BÀI THƠ TÌNH CUỐI

Tôi viết tặng em bài thơ tình cuối.

Khi nỗi buỗn gặm nhắm trái tim anh.

Trái tim ấy luôn mong chờ thổn thức.

Kể từ chiều thứ bảy anh gặp em.

 

Em xa lạ sao thấy quá thân quen.

Cứ như thể có duyên từ kiếp trước.

Anh cứ tương tư anh dừng bước.

Trên con đường tìm mảnh ghép trái tim.

 

Anh sững sờ câm nín, rồi lặng im.

Khi em nói với anh lời từ chối.

Em ơi có phải em quá vội.

Quá vội vàng nên chưa hiểu tình anh.

 

Tình anh lạnh khi còn chưa kịp nóng.

Lại ngủ quên như chưa tỉnh bao giờ.

Liệu có phải anh đã quá ngu ngơ.

Khi vội vã tin vào tình sét đánh.

 

Anh sẽ không nói những lời có cánh.

Từ đáy lòng anh chỉ biết yêu em.

Rất có thể anh phải xa em mãi.

Suốt đời này anh chúc phúc cho em.

 

Yêu một người là mong người hạnh phúc.

Đâu phải tìm mọi cách giữ bên ta.

Và giờ đây khi em đã cách xa.

Anh viết tặng em bài thơ tình cuối.

BÀI THƠ TÌNH CUỐI

VỘI VÀNG – XUÂN DIỆU

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

 

NỖI NHỚ MANG TÊN EM – KHỞI NGHIỆP

Gió lạnh đầu mùa, rưng rưng nỗi nhớ

Nỗi nhớ em, nỗi nhớ một chiều mơ

Nỗi nhớ bơ vơ, hoàng hôn nhuộm đỏ

Bóng em ngồi, lặng lẽ, mặt hồ xa

Gió lạnh về, đong đầy những ngày qua

Một chút bâng khuâng, của khúc tình ca

Anh nhớ mãi, bài thơ em đã viết

Em nhớ anh, một chút, được không anh?

Sẽ chẳng thể, đánh thức trái tim em

Bằng nỗi nhớ, dù mỏng manh như thế

Nhưng anh biết, niềm tin anh có thể

Đợi chờ em, là hạnh phúc của anh

Sẽ chẳng thể, biến bộ phim mình xem

Thành giấc mơ, anh và em ngày tới

Nỗi nhớ chiều không em, sao chới với

Sao ắp đầy, những nỗi nhớ không tên

NỖI NHỚ MANG TÊN EM – KHỞI NGHIỆP

THUYỀN VÀ BIỂN – XUÂN QUỲNH

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

 

“Từ ngày nào chẳng biết

Thuyền nghe lời biển khơi

Cánh hải âu, sóng biếc

Đưa thuyền đi muôn nơi

 

Lòng thuyền nhiều khát vọng

Và tình biển bao la

Thuyền đi hoài không mỏi

Biển vẫn xa… còn xa

 

Những đêm trăng hiền từ

Biển như cô gái nhỏ

Thầm thì gửi tâm tư

Quanh mạn thuyền sóng vỗ

 

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền

(Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên?)

 

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

 

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau – rạn vỡ

 

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió”

 

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố

 

Một thoáng yêu đương

Chút nắng gắt đâu làm nên mùa hạ

Một thoáng nhìn chưa hẳn đã là yêu

Sao tim anh cứ ngập ngừng rất lạ

Em là ai, hỡi bóng dáng yêu kiều?

 

Trời nắng đẹp chiều vàng rơi khe khẽ

Lối anh về nghiêng rẽ tóc em bay

Ngược đường rồi hồn còn mãi mê say

Em chẳng đợi dẫu hai người chung lối

 

Chiếc áo trắng có làm chi nên tội

Sao vô tình em vò giữa lòng tay?

Nhà của anh cũng ở cuối đường này

Đưa cặp vở anh cầm cho đỡ nặng

THUYỀN VÀ BIỂN – XUÂN QUỲNH

Anh một gã đã yêu niềm cay đắng

Chẳng nỡ nào làm tội trái tim em

Có chi đâu em lại nói: chẳng thèm!

Để con phố lại dài thêm mấy đỗi

 

Anh muốn giúp có gì đâu mà dỗi

Chỉ tiện đường nên han hỏi vậy thôi

Hạt mưa đâu sa ướt mắt em rồi

Nắng lạc đường tô hồng đôi má nhỏ

 

Rồi bóng dáng khuất giữa lòng phố xá

Bỏ lại anh xao xuyến biết bao nhiêu

Tia nắng nhỏ sao rực trời mùa hạ

Một thoáng nhìn mà cũng hóa tình yêu…

 

ĐI TÌM MÙA HẠ

Tôi vẫn biết thời gian là nỗi nhớ

Nên làm sao tôi có thể quên người

Quên đôi mi,quên giọng nói,tiếng cười

Và những lúc em nhìn tôi hờn trách

Xa em rồi chắc lòng tôi hiu quạnh

Và ngẩn ngơ nghe nhịp đập con tin

Bấy lâu nay vì em mà lạc nhịp

Qua thật rồi những giây phút gần nhau

Mùa hạ về khi nỗi nhớ vào sâu

Trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại

Bay ngang qua những tiếng cười vụng dại

Ngỡ tôi còn đôi tiếng hát của em

Thì là xa nên tôi sẽ đi tìm

Một chút nhớ,chút thương và chút giận

Khi bằng lăng nở tím cả đường gần

Khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ

Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ

Thương rất nhiều nhung nhớ biết bao nhiêu

Xin trả em những gì em chưa hiểu,

Để một ngày em còn nhận ra tôi.

ĐI TÌM MÙA HẠ

ANH CÓ ƯỚC GÌ ĐÂU

Anh có ước gì đâu

Một ngôi nhà

Bão dừng sau cánh cửa

Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại

Bên trong, chỉ có ấm áp, và em

 

Anh có ước gì đâu: Một tách cà phê

Một buổi sáng yên lành

Ta tất bật đón chào ngày mới

Hôm qua là điều đã lùi xa.

Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha

Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ

Đang chờ em là rau đầy một rổ

Bó hoa đang chờ cắm

Và một ngày bận rộn

Của anh.

 

Anh già rồi

Nên sẽ không thích kiêng khem

Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay

Đi lang thang đó đây

Vùi đầu vào việc làm

Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ

Và yêu em khi anh muốn.

Anh có ước gì đâu

Em ạ!

Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị

Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!

Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó

Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.

 

VÌ EM CHÍNH LÀ EM

Em không phải là người vĩ đại đâu anh

C̉hỉ bình thường, mỏng manh như hoa gió

Lúc dạt dào, lúc lững lờ bõ ngõ

Lúc nồng nàn, lúc hờ hững buông lơi.

Mỗi ngày cuối tuần cũng vẫn thích rong chơi

Lượn lờ dạo quanh cùng bạn bè phố xá

Mặc lứa đôi cứ đi về vội vã́

Em độc thân, đã quen với u sầu.

Cũng có những ngày suy nghĩ chuyện đâu đâu

Tưởng tượng đến anh rồi chợt buồn, chợt khóc

Anh biết không anh giữa cuộc đời khó nhọc

Sao tránh khỏi đau buồn, sao tránh nổi hanh hao.

Rồi đêm về trong những giấc chiêm bao

Niềm vui xa vời biết khi nào chạm tới

Em có buồn có suy tư nghĩ ngợi

Thì anh đâu hiểu hết trái tim này.

VÌ EM CHÍNH LÀ EM

NGƯỜI HÀNG XÓM – NGUYỄN BÍNH

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.

Hai người sống giữa cô đơn,

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.

Giá đừng có giậu mùng tơi,

Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

 

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng…

Có con bướm trắng thường sang bên này.

Bướm ơi, bướm hãy vào đây!

Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi…

Chả bao giờ thấy nàng cười,

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.

Mắt nàng đăm đắm trông lên…

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

 

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,

Tôi buồn tự hỏi: Hay tôi yêu nàng?

– Không, từ ân ái nhỡ nhàng,

Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao!

 

Tơ hong nàng chả cất vào,

Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng.

Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.

 

Cái gì như thể nhớ mong?

Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!

Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,

Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.

 

Tầm tầm giời cứ đổ mưa,

Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!

Cô đơn buồn lại thêm buồn…

Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

 

Hôm nay mưa đã tạnh rồi!

Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.

Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,

Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng…

 

Nhớ con bướm trắng lạ lùng!

Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.

Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!

Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!

Đêm qua nàng đã chết rồi,

Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng.

 

Hồn trinh còn ở trần gian?

Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!

 

CHỜ – NGUYỄN BÍNH

Hẹn cho một hẹn, anh chờ

Em may áo nái bao giờ cho xong

Lạy giời, tắt gió ngang sông

Qua đò biếu áo yên lòng em tôi.

Chị anh đi lấy chồng rồi.

Anh mong tằm tốt bằng mười mọi năm.

CHỜ - NGUYỄN BÍNH

CÓ THỂ

Có thể một ngày anh mãi phải xa em

Khi hoàng hôn không còn là màu tím

Nắng nhạt màu trong ánh chiều tắt lịm

Phút xao lòng nghe buốt giá con tim…

Có thể một ngày anh mãi phải xa em

Để dấn bước vào dòng đời nghiệt ngã

Quên ánh mắt từng nhìn anh rất lạ

Để nhớ hoài thời hạnh phúc đã qua…

Có thể một ngày em cũng sẽ quên anh

Bằng lăng tím hạ qua rồi cũng nhạt

Em sẽ chẳng thấy điều chi hối tiếc

Trái tim hồng mãi thắp lửa vô tâm…

Có thể một ngày ta chẳng thể quên nhau

Với ánh mắt và nụ cười chân thật

Nụ hôn trao nhau ấm nồng niềm hạnh phúc

Vẫn ngọt ngào mãi mãi đọng bờ môi…

Có thể một ngày…

Có thể…

Thế không em..

 

VIẾT CHO NGƯỜI TÌNH XA

Yêu xa xôi nhớ nhung là vậy

Chẳng được gần mong hãy hiểu nhau

Đừng hờn ghen để nước mắt trào

Không bên cạnh thõa bao nhung nhớ

 

Người thương ơi nhiều đêm trăn trở

Mơ vòng tay ấm áp vỗ về

Nụ hôn nồng khao khát đam mê

Đêm cháy bỏng cận kề môi mắt

 

Biết yêu xa nhớ nhung quay quắt

Nhưng cũng đành nén chặt nhớ thương

Giữ trong lòng hình bóng vấn vương

Đêm mộng mị canh trường thao thức

 

Muốn gần bên trao người hạnh phúc

Nhưng địa hình ngăn cách xa xôi

Đành nhủ lòng chờ đợi mà thôi

Yêu xa cách cả trời mong nhớ.

VIẾT CHO NGƯỜI TÌNH XA

BÀI THƠ TÌNH CUỐI – HỒNG DƯƠNG

Anh sẽ viết bài thơ tình cuối

Khi nỗi buồn giận dỗi trái tim

Trái tim ngậm đắng im lìm

Yêu thương tan vỡ cố dìm xót xa

 

Em xa lạ sao mà da diết

Tự lúc nào giết chết tai ương

Để buồn để nhớ vấn vương

Để đường tình khóc để sương giăng mờ

 

Anh câm nín sững sờ chua chát,

Lặng im buồn tan nát bờ yêu

Hồn thơ vỡ nát bóng chiều

Yêu thương rơi rụng bao nhiêu hỡi lòng

 

Bài thơ cuối mênh mông gió thổi

Bay mù khơi trôi nõi bến bờ

Nhớ nhung thất lạc bơ vơ

Bến tình cô quạnh bến chờ ngẫn ngơ…

 

BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN KHÔNG GỞI – TRÚC QUỲNH

Ngày xưa đó cánh thư đầu không gởi

Vẫn giữ hoài dù năm tháng lặng trôi

Màu mực hoen nét chữ phai nhạt rồi

Nhưng từng ý đã in sâu tâm khảm

 

Ngày xưa đó nói yêu cũng không dám

Để bây giờ mãi tiếp nhớ vu vơ

Trách bản thân…sao mình quá ngu khờ

Tình trôi đi…..có bao giờ trở laị ???

 

Bao năm rồi cứ tưởng tình quên lãng

Nhưng sao lòng vẫn cứ mãi u mê

Trong giấc mơ vẫn luôn thấy cận kề

Tay trong tay lưả tình dâng chất ngất

 

Người biết không một khối tình rất thật

Vì ngu khờ nên đã mãi ngủ say

Những buồn thương rong ruổi tháng ngày dài

Trí mệt mỏi…nhưng tâm hoaì vương vấn….

BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN KHÔNG GỞI – TRÚC QUỲNH

VẪN KHÔNG QUÊN ĐƯỢC

Biết rằng không thể nhớ mong

Yêu thương chỉ bận thêm lòng mà thôi

Mà sao ánh mắt nụ cười

Vẫn không quên được hỡi người tôi yêu

 

Mà sao sớm sớm chiều chiều

Lòng tôi vẫn nhớ mong nhiều đến ai

Mà sao những giấc chiêm bao

Hình ai vẫn cứ đi vào giấc mơ

 

Người vào cả những vần thơ

Trời ơi biết đến bao giờ cho quên

Giá mà những phút đầu tiên

Gặp nhau đừng hỏi đừng quen đừng gần

 

Như người xa lạ đừng thân

Hoặc dù chỉ gặp một lần rồi xa

Như làn hương thoảng bay qua

Thì đâu đến nỗi lòng ta nhớ hoài

 

LẦN CUỐI NHÌN NHAU

Lần cuối ấy nhìn nhau không chớp mắt

Những giận hờn vẫn còn mãi trong tim

Em về đây tìm lại những thâm tình

Nhưng tự ái làm ta càng xa mãi

 

Nhìn ai oán, nhìn giận hờn anh mãi

Anh nào hay lần ấy cũng sau cùng

Sao không thử giữ em: Hãy ở lại

Em đi rồi mới nói được chi đâu

 

Bao năm rồi xa cách gặp lại nhau

Chỉ cười xã giao rồi vờ như xa lạ

Không hỏi han, không ân cần đon đả

Bao giận hờn càng chất lại nhiều hơn

 

Em ra đi anh gọi điện hỏi thăm

Và trách rằng ra đi không từ biệt

Để làm chi khi lòng không vương vấn

Cứ lặng thinh còn giữ lại thâm giao

LẦN CUỐI NHÌN NHAU

Trên đây là những bài thơ tình hay nhất mà bài viết đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Hi vọng các bạn sẽ yêu thích những áng thơ mà bài viết đã chia sẻ và có những phút giây đắm chìm trong cảm xúc của những vần thơ.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button