Những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất

Nhắc đến thơ tình, không thể không nhắc tới Xuân Diệu – nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới. Thơ ông mang nhiều màu sắc khác nhau với những hương vị khác nhau và cả những cung bậc cảm xúc khác nhau, cồn cào da diết đến tột độ. Mỗi bài thơ của ông như được tắm trong men say tình ái khiến người đọc không khỏi rạo rực bồi hồi. Sau đây, KienThucVui sẽ cùng bạn khám phá những bài thơ tình hay nhất của Xuân Diệu.

1. Thơ tình mùa xuân

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến chân trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện chuyền đi xâyhạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực.

Dựa thế đêm tan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

2. Phải nói

Phải nói

“Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?

“Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.

“Anh biết rồi, em đã nói em yêu;

“Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ?”.

– Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;

Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,

Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích,

Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.

Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai,

Thì ân ái có bao giờ lại cũ?

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,

Phải nói yêu, trăm bận đến ngàn lần;

Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,

Đem chim bướm thả trong vườn tình ái.

Em phải nói, phải nói, và phải nói:

Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày,

Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,

Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!

Cốt nhất là em chớ lạnh như đông,

Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng,

Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ.

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.

3. Vội vàng

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

4. Áo em

Áo em để lại dáng hình

Treo trên mắc áo cho mình thấy thương

Đôi vai nho nhỏ bình thường

Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.

Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,

Mấy khuy cúc áo thật thà.

Ngắn rồi – em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em

Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy.

Áo em gần với anh thay!

Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu

Áo em say đắm một màu trầm hương

Áo em ngày nhớ đêm thương

Áo em chín nắng mười sương anh chờ.

5. Yêu

Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

6. Một tình yêu

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em kèm với một lá thư

Em không lấy là tình anh đã mất

Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo

Tình thì buồn như tất cả chia ly

Xếp khuôn giấy để hoài trong túi áo

Mãi trăm lần mới gấp lại đưa đi

Em xé như lòng non cùng giấy mới

Mây dần trôi hôm ấy phủ sơn khê

Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất

Cười trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em là đã mất đi rồi!

7. Tương tư chiều

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;

Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em

Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.

Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;

Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,

Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.

(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh

Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi

Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,

Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!

Gió bao lần từng trận gió thương đi,

– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

8. Chiều

Chiều

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

9. Hôn

Trời ơi, ôm lấy say sưa

Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng

Hôn em nước mắt chảy ròng

Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ.

Em hôn anh suốt một giờ,

Anh hôn em mấy cho vừa lòng đaụ

Sao mà chia cách giữa xa nhau

Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?

Chao ôi mãi mãi mất tìm,

Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.

Hôn em ngàn thuở chưa xuệ

Ấp yêu xương thịt, gắn kề tâm linh.

Chiêm bao mà chẳng mơ lòng,

Rõ ràng chân thật như trong cuộc đờị

Xuân Diệu (22-8-1970)

10. Xa cách 

Có một bận em ngồi xa anh quá,  

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.   

Em xích gần thêm một chút: anh hờn.   

Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.   

Anh sắp giận. Em mỉm cười, vội vã  

Đến kề anh, và mơn trớn: “em đây!”.  

Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.  

Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.  

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!  

Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!  

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều  

Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.  

Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.  

Em là em, anh vẫn cứ là anh.  

Có thể nào qua Vạn Lí Trường Thành  

Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật. 

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,  

Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em. 

Linh hồn ta u ẩn tựa ban đêm,  

Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.  

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,  

Anh muốn vào dò xét giấc em mơ.  

Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,  

Cũng như em giấu những điều quá thực…  

Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!  

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!  

Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!  

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!  

Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt  

Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;  

Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng: 

“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”.

11. Dại khờ 

Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách,   

Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.   

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,   

Người ta khổ vì xin không phải chỗ.   

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!   

Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.   

Vì thả lòng không kìm chế dây cương,   

Người ta khổ vì lui không được nữa.   

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;   

Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;   

Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,   

Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.    

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,   

Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.   

Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,   

Không muốn chữa, không muốn lành thú độc. 

12. Hỏi

Một năm, thêm mấy tháng rồi

Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân

Gặp em, em gặp mấy lần

Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa

Ai làm cách trở đôi ta

Vì anh vụng ngượng, hay là vì em?

Trăng còn đợi gió chưa lên,

Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?

Hằng ngày em nói bao lời

Với cha, với mẹ, với người xung quanh

Với đường phố, với cây xanh,

Sao em chưa nói với anh một lời?

Tương tư ăn phải miếng mồi

Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương

Phải duyên, phải lứa thì thương,

Để chi đêm thẳm ngày trường em ơi!

13. Gửi hương cho gió

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

Đem gởi hương cho gió phụ phàng!

Mất một đời thơm trong kẽ núi,

Không người du tử đến nhằm hang.

Hoa ngỡ đem hương gởi gió kiều,

Là truyền tin thắm gọi tình yêụ

Songle hoa đợi càng thêm tủi,

Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.

Tản mác phương ngàn lạc gió câm

Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm,

Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,

Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;

Biết mấy lòng thơm mở giữa đường

Đã mất tình yêu trong gió rủi,

Không người thấu rõ đến nguồn thương!

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ

Nhận rồi không hiểu mộng và thợ…

Người si muôn kiếp là hoa núi

Uống nhụy lòng tươi tặng khách hờ.

14. Hôn cái nhìn

Không phải anh hôn nơi mắt

Anh hôn cái nhìn của em

Mắt em một vừng yêu mến

Thắt anh trong lưới êm đềm

Anh nhớ mãi một bến xe

Đến đó hai ta từ biệt

Em yên lặng. – Anh lắng nghe

Mắt em nghìn vạn tơ se

Từ hôm ấy đôi mắt em

Là ảnh cuối cùng anh giữ

Đi xa anh cứ nhớ hoài

Một trời mắt em tình tự.

Xin em cho phép anh hôn

Cái nhìn em, gương tâm hồn

Cái nhìn em trong không gian

Trong hồn anh giữa chứa chan ….

15. Biển

Biển

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng

– Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi.

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết.

Để những khi bọt tung trắng xoá

Và gió về bay toả nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

16. Anh là người bạc bẽo

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,

Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay

Mới hôm kia tình tự đến mê say

Sang bữa nay anh làm như mất hết

Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,

Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?

Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,

Là đất xấu hạt gieo không nảy nở

Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ

Giận hờn như anh chẳng được em yêu

Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

17. Xuân rụng

Sắc tàn, hương nhạt, mùa xuân rụng!

Những mặt hồng chia rẽ hết cười.

Đỡ lấy đài xiêu, nưng lấy nhị,

Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi!

Duyên mỏng bay theo đỡ sắc buồn,

Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn.

Phút giây hoá bướm lìa cây dạo,

Đến đất không nghe một tiếng hờn.

Gió tuy nhiu nhíu chỉ đưa hơi,

Sương dẫu chưa buông lệ ám trời;

Nhưng bóng chiều mau sa nặng lắm,

Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng lỏng lẻo khói giờ cơm,

Ấy lúc sao êm hiện mấy chòm.

Thần chết thướt tha nương bóng héo,

Bắt đầu đi nhặt những hồn thơm.

18. Tình thứ nhất

Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,

Anh cho em, kèm với một lá thư.

Em không lấy, và tình anh đã mất

Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;

Tình thì buồn như tất cả chia ly.

Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;

Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại,

Tới bên em, chờ đợi mãi không về.

Em đã xé lòng non cùng giấy mới,

– Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.

Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;

Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,

Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút đầu say hoa bướm thắm,

Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ

Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm,

Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ,

Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!

Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ

Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch;

Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.

Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;

Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,

Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

19. Anh thương em khi ngủ

Anh thương em khi ngủ

Phong thái rất hồn nhiên

Em ngủ như trẻ nhỏ

Ngon say một giấc liền

Tay em thả xuôi xuôi

Như bay vào cõi mộng

Mắt em khép dài dài

Dưới trán em lồng lộng

Em nằm in trẻ nhỏ

Trong chiếc võng yêu thương

Anh dệt giăng khắp chỗ

Trong phòng, quanh quất giường.

Anh thức nhìn em ngủ

Anh canh giấc cho em

Anh lắng nghe nhịp thở

Ngực em đều xuống lên.

Trở mình tay ấp má

Anh thương em dáng người

Tin cậy vào cuộc sống

Tin ở anh trong đời.

Sau một ngày đẫy việc

Chúc em tôi giấc lành

Anh vô cùng sung sướng

Nếu em mơ thấy anh.

20. Đa tình

Nghìn buổi sáng, bình minh xe chỉ thắm

Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi.

Thuở xưa kia là con của mặt trời,

Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng.

Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống,

Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan;

Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan,

Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội.

Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi

Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời;

Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi,

Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng.

Vào đêm tối tôi sẽ làm đuốc sáng

Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu;

Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau;

Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục.

Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!

Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau.

Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu,

Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống.

Trong cõi lòng lan đi bao ấm nóng,

Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ

Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ,

Và trong gió phất phơ đi có bạn…

Kẻ đa tình không cần đủ thịt da;

Khi chết rồi thì tôi sẽ yêu ma.

21. Vì sao

Vì sao

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

– Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa,

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

22. Đời anh, em đã đi qua

Đời anh em đã đi qua

Sáng thơm như một luồng hoa giữa đời

Hiểu làm sao hết em ơi

Bốn năm kỳ diệu đất trời nhờ em

Ngôi nhà, cánh cổng trái tim

Khóm cây, con mắt ngày đêm đón mừng

Em đi, anh ngóng trông chừng

Anh về, miệng đã gọi lừng: em ơi!

Bữa ăn thành một hội vui

Có em gắp với, rau thôi cũng tình;

Cảnh thường cũng hoá ra xinh;

Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ.

Bốn năm đầm ấm say sưa

Tình yêu có biết hạn bờ nào đâu

Bốn năm nhưng cũng qua mau

Cõi trần ai có ở lâu thiên đường;

Giã từ, từ biệt đôi phương

Đôi nơi, đôi ngả, đôi đường: khổ anh!

Bốn năm, lại khép trời xanh

Nhớ em như một mộng lành mà thôi

Từ đây anh lại trong đời

Bữa cơm ngồi với một đôi đũa cầm;

Giường kia một bóng anh nằm;

Phòng văn một sách đăm đăm sớm chiều.

Muôn vàn cảm tạ em yêu

Chất cho anh biết bao nhiêu ân tình

Ai hay anh đã để dành

ánh hương một thuở, thơm thanh suốt đời

Sống bằng nhớ lại nguồn vui

Nhớ khi ôm cả đất trời cùng em…

23. Dỗi

Mặt trăng anh trả cho trời

Vườn hoa anh trả cho người tới thăm

Hồ Tây chiều ấy mưa dầm

Anh xin trả lại cho năm tháng dài.

Nhìn em trong phút giây thôi

Mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh

Cõi đời anh thấy nhạt thênh

Tưởng anh không được cùng em chung nhìn.

24. Tứ nguyệt tương tư

I

Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi

Sao nhiều xa cách thế, em ơi!

Sớm trông mặt đất thương xanh núi;

Chiều vọng chân mây nhớ tím trời

II

Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu

Cây vắng chim bay, nắng vắng chiều

Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu

Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu…

III

Hoa tím tương tư đã nở đầy

Mời em dạo bước tới vườn đây

Em xem: yêu mến em gieo hạt

Hoa tím tương tư đã nở đầy…

25. Vấn vương

Vấn vương

Anh chả hiểu vì sao vấn vương

Năm năm, như mấy chục năm trường

Vẫn làn mắt ấy, làn môi ấy

Anh hãy còn thương, chẳng hết thương.

26. Hẹn hò

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:

“Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.

Em bằng lòng cho anh được phép yêu;

Anh sung sướng với chút tình vụn ấy”.

Em đáp lại: “Nói gì đau đớn vậy!

Vừa gặp anh, em cũng đã mến rồi.

“Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi;

Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?”

Lời nói ấy về sau đem gió sóng

Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;

Anh tưởng em là của anh rồi,

Em mắc nợ, anh đòi em cho được.

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!

Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!

Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,

Em ác quá! Lòng anh như tự xé…

27. Mời yêu

Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá,

Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao.

Tháng giêng cười, không e lệ chút nào,

Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm.

Ai có biết màu xuân lên nặng lắm

Trên cành hồng và trong những trái tim?

Nghe điệu lòng hưởng ứng với ca chim,

Tôi tự thấy lạc loài trong nắng mới.

Mở miệng vàng… và hãy nói yêu tôi…

Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi…

Đã bao lúc màu hoa đem nhớ tới;

Biết nhớ ai! đành chỉ nhớ xa xôi.

Lời ái ân ngừng lại ở nơi môi,

Mặc ánh sáng tha hồ reo trên nội.

Năm nay lại vương bồi hồi gió sợi;

Năm nay hương đây lại tới bồi hồi;

Một trời mơ đang cầu nguyện trong tôi,

Chờ một tiếng để bừng lên hạnh phúc.

Mở miệng vàng… và hãy nói yêu tôi,

Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi…

Cần chi biết ngày mai hay bữa trước?

Gần hôm nay, thì yêu dấu là nên.

Tôi ưng đùa, người hãy cợt thản nhiên:

Ta tưởng tượng một tình duyên mới nụ.

Người được nói, tôi được nghe là đủ;

Thực càng hay, mà giả dối lại sao?

Gặp nhau đây, ai biết tự thời nào;

Xa nhau nữa, ai đoán ngày tái hội!

Mở miệng vàng, và hãy nói yêu tôi,

Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!

Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,

Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh.

Cho dư âm vang động của lời tình

Làm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.

Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!

Tôi cần tin! Tôi khao khát được nhầm!

Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,

Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!

Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!

Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!

28. Tình qua

Tôi dạo thanh bình giữa phố đông,

Tự cười sao chở núi và thông

Đến đây áng trở người qua lại;

Bỗng lướt ngang tôi một thoáng hồng.

Tâm trí còn kinh trận gió người!

Bốn bề không khí bỗng reo tươi.

Một luồng ánh sáng xô qua mặt,

Thắm cả đường đi, rực cả đời.

Tôi trải yêu thương dưới gót giầy,

Ôm chừng bóng lạ giữa mê say.

Lòng buồn lững thững vương sau áo,

Bước đẹp mà sao khéo toả dây.

Thiên hạ về đâu? Sao vội đi?

Bao giờ gặp nữa? Có tình chi?

– Lòng tôi theo bước người qua ấy

Cho đến hôm nay vẫn chẳng về.

29. Tương tư chiều

Tương tư chiều

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm;

Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.

Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.

Mà ánh sáng đều hoà cùng bóng tối.

Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;

Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;

Mây theo chim về dãy núi xa xanh

Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ

Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!

Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng trên đầu gần gũi,

Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi.

(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)

Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều

Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.

Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!

Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,

Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.

Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!

Gió bao lần từng trận gió thương đi,

– Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi…

30. Nhớ em

Nhớ em như một vết thương

Trong lòng; như vỡ mảnh gương trong lòng.

Như cầm cốc thuỷ tinh trong

Trong tay bóp nát, máu dòng dòng sa.

Em là vui sướng của ta;

Mến yêu vô tận, em là nỗi đau,

Sống trên quả đất tìm nhau,

Nhớ em như nước xoáy sâu đập bờ.

Hỡi người yêu mến muôn xưa,

Yêu muôn sau, với bấy giờ đang yêu,

Những ai lướt sóng cưỡi triều,

Biển ân tình – có trải nhiều xót xa?

31. Dối trá

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy

Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?

Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn

Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,

Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ

Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu

Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,

Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa

Tưởng gần tàn. – Yêu? yêu nhau? làm chi nữa!

Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;

Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;

Tôi như chiếc thuyềnhư, hư, không bến đỗ;

Tôi là một con chim không tổ.

Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,

Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,

Để tự nhủ: “ta được yêu đấy chứ”.

Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ

Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;

Mà người thì, lơ đãng, dậm trên buồn,

Bận đi hái những cành vui xanh thắm.

Tôi biếtt lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm!

Tôi biết rằng người nói vậy cười chơi,

Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,

Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,

Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.

Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,

Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,

Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.

Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ

Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương,

Và như màu theo nắng nhạt, như hương

Theo gió mất, tình người đành tản mác.

Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,

Trái tim buồn như một bãi tha ma,

Gượng mỉm cười: “Người quên nghĩ rằng ta

Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.

Vì khốn nỗi! tôi vẫn còn tin mãi

Sự nhầm kia; tôi không thể không yêu

Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:

Khi người nói, tiếng người êm ái quá …

Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,

Tay vô tình gây một đám cháy to;

Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,

Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm

Đương rạo rực, thì thào, rối rắm

Ngập lòng tôị – Mà ai ngó tới đâu!

Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng

Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,

Không cần xin, không trách móc, vì – ôi!

Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏi

Cứ như thế cho đến giờ đen tối

Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,

Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ

Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh.

Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,

Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui.

Không thấy người bằng không thấy mặt trời,

Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới

Của sầu tủị. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!

Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;

Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,

Mơ ước tới, mà chán chường cũng lạị

Và mơn trớn cả một kho ân ái,

Tôi một mình đối diện với tình không

Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

Trên đây là những bài thơ tình Xuân Diệu thật hay, thật ngọt ngào, thật lãng mạn được KienThucVui tổng hợp lại. Mong rằng bài viết đã đem đến cho bạn những cảm xúc mới mẻ về tình yêu. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button